Đồi gió hú PDF Full + Mp3
Đồi gió hú PDF Full + Mp3

Tải về “Đồi gió hú”

  • File PDF tải tại ĐÂY
  • File MP3 tải tại ĐÂY

Review Đồi gió hú

Một tác phẩm của thù hận, được đẽo rọt cách tỉ mỉ và khéo léo, được nuôi nấng và thấm nhuần những bản chất tối tăm, cay đắng của định mệnh. Heathcliff, ông thật đáng thương cũng thật tàn nhẫn, trong mắt mọi người ông là con quỷ xấu xa, đê hèn, đáng khinh bỉ. Căm ghét đến nỗi khi ông chết cũng không có ai khóc thương cho một người sống tách biệt với xã hội, ma mãnh cướp đoạt tài sản, thậm chí thờ ơ với mạng sống của chính con trai mình.

Ông nhận được thế nào thì trả lại thể ấy, không những thế còn gấp hai gấp nhiều lần hơn. Cuộc đời của ông lấy làm sung sướng khi thỏa dạ với sự trả thù hoàn hảo của mình. Lúc gần qua đời, ông cảm thấy chính mình trở về những giây phút tuổi trẻ, người ông yêu đang chờ ông, và cả đời dường như chỉ có vài người thông cảm, tha thứ cho một người đầy tội lỗi.

Thuở nhỏ, Heathcliff là một trẻ mồ côi, được cha của Catherine đưa về nuôi, những ngày tháng khi ông cụ còn sống Heathcliff được yêu thương và hưởng hạnh phúc của một gia đình trọn vẹn. Nhưng vì lòng ghen ghét, sau khi ông cụ qua đời, Hentle đã quay về và gây bao đau đớn cho Heathcliff, dập tắt mọi niềm hy vọng, lòng tin vào cuộc sống và những tình thương đáng có của con người. Chính những điều ấy đã làm thay đổi một đứa trẻ hiền lành, đôn hậu thành một người xấu xa, bỉ ổi, đầy mưu kế.

Mọi thứ như đảo lộn và dần kéo theo bao đau buồn, người mình yêu sắp kết hôn, khinh rẻ bản thân rách nát ngu muội bần hèn, hiểu lầm nhau. Người ta nghĩ một tên vô lại như ông chưa bao giờ yêu ai cũng không ai yêu nổi bản tính ích kỷ, độc đoán của ông. Thế nhưng, suốt đời ông, có lẽ đã có ba người yêu ông thật lòng, một là người bố nuôi hiền lành, hai là Catherine con gái của cụ, và cuối cùng là Haroten, đứa con của Hentle, đứa trẻ đã được nuôi dạy dưới bàn tay của ông suốt nhiều năm. Về Ellen, bà quản gia già trung thành, thông cảm và xót thương cho Heathcliff vì những đau khổ và hận thù vây lấy con người khốn khổ.

Con người không thể chỉ đổ lỗi cho môi trường sống đã uốn nắn nên tính cách của mình, bản thân cũng cần được dạy dỗ và tự kỷ luật để thoát khỏi những định kiến không đáng có. Những con người ở đây, nuôi dưỡng lòng hận thù và kinh sợ, kết quả đem tổn thương đến nhiều người xung quanh, tuyệt diệt cả một dòng tộc.

Khi xem xong có người sẽ bảo, thà từ đầu đừng nhặt Heathcliff về, nhưng không, việc ông ấy có làm con nuôi hay chết cóng ngoài đường thì cũng không phải là nguyên nhân hình thành bản tính thấp kém ấy. Trả thù là tư tưởng đã đeo đuổi Heathcliff đến cuối đời, kể từ khi tình yêu của ông qua đời mục đích ông sống chỉ có vậy, và chẳng còn điều gì có thể giữ ông khỏi việc này nữa.

Chính ông cũng đã cho Hentle thấy rằng, việc ăn chơi sa đọa là một việc ngu xuẩn, sau này khi nghĩ tới, hắn sẽ tự trách đã không tỉnh thức ngay từ đầu.

Không ai đáng trách, cũng không ai đáng nguyền rủa trong cả câu chuyện, mỗi người đều có những niềm riêng. Có trách có mắng vì đã không nhận ra quá sớm, bị mù mịt bởi hận thù và giả dối.

Cuối cùng, sau hết tất cả những đớn đau, ô nhục, tội lỗi, Heathchiff qua đời, và được chôn cùng với Catherine, Zard, đây thật là một kết thúc có hậu. Họ đã làm phiền nhau cả đời, đến lúc chết, cùng nhau nằm giữa thiên nhiên rừng núi thanh bình, làn gió hun hút thổi qua Đồi Gió Hú như xóa tan tất cả những đắng cay, gánh nặng và đau buồn của những người sinh ra để phiền nhau.

Tình yêu đến với Ấp bé nhỏ, hoa đã nở, mùa yêu đã tới, tình yêu chớm nở vượt trên hiểu lầm, sai trật, hận thù. Hai kẻ thù thành bạn, thành vợ thành chồng, Cathy và Hareton, một câu chuyện đẹp ẩn phía sau một quá khứ đượm buồn. Một người vui vẻ, đến lúc tưởng chừng mọi hy vọng ước mơ đã tan biến, nay lui thủi trong xó xỉn và trỗi dậy khao khát tự do. Một người từ khi sinh ra đã không biết điều tốt và điều xấu, không được dạy dỗ, sai gì làm nấy, tự trách bản thân quá nhu nhược, và ngu muội. Ai cũng có hoàn cảnh khác nhau, nhưng số phận đưa đẩy, họ biết và trở thành những người cùng vượt qua khó khăn để sẵn sàng bỏ qua lòng căm ghét, ngu dốt, khinh miệt đặng vun đấp hạnh phúc mới.

Mỗi nhân vật trong câu chuyện này đều có những niềm riêng thầm kín, cuộc đời một con người thật ngắn ngủi và trống trải. Yêu một người nhưng vì quá lo lắng cho người ấy mà hy sinh hạnh phúc của mình, đến khi phát hiện người ấy đã quay lại, tình cảm ấy dù muốn cũng không thể đáp trả, chỉ có cái chết mới khiến người ta bộc bạch hết những phiền muộn đã chất chứa từ lâu. Khi sinh mạng gần kết thúc, không ai có thể vọng ra một lời khiển trách, mọi lỗi lầm được tha thứ, và chỉ khi không còn gì nữa, họ mới ngộ ra rằng vẫn còn ai đó tiếc thương sự tồn tại của mình.

Có ai đó vẫn đang ngồi ngoài đấy, trong căn phòng đó, nơi tình cảm được vun xới, cũng là lúc tình yêu bị vùi lấp. Thiết nghĩ bản thân đừng nên vội vàng kết luận một việc gì, cũng đừng nóng vội để đặt lòng tin vào một ai đó.

Ở đâu đó trong chính thâm tâm mỗi người cũng có một đồi gió hú, cằn cỗi và hiu quạnh cần được soi sáng, dù nơi đây ánh sáng tắt chậm nhất, là nơi hứng nắng vàng sớm nhất, là nơi khi nhìn từ đằng xa nó là một vùng đất mới để khám phá. Sự thức tỉnh cho suy nghĩ hạn hẹp và nông nỗi, đã đến lúc dẹp qua những màu sắc đẹp đẽ của đồi rít gió, và nhìn sâu vào trong bản chất của sự thật, có chăng rằng chúng ta đang tự gây tổn thương cho bản thân, cho mọi người, cho chính người chúng ta yêu. Chắc có lẽ chúng ta sẽ ước gì mình không sinh ra để không phải ghét và thương, vốn dĩ tình cảm cũng cần phân biệt, huống hồ gì con người lại không cần yêu và hận?

Bản thân tôi nghĩ, dù thế nào, cũng hãy yêu, nếu tiếp tục yêu thương, dù bị lừa cũng hãy vui mừng làm. Mọi hiềm khích chỉ tạo thêm khoảng cách cho hai bên, nhìn con cháu mình đau khổ, bản thân không đau sao? Thôi thì, một sự nhịn chín sự lành, thương cho voi cho vọt, lấy lẽ kính nhường nhau và yêu quý nhau như Chúa đã yêu chúng ta vậy.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here